Nếu bạn theo dõi các vận động viên ultrarunning hàng đầu, gần như chắc chắn bạn đã thấy họ đăng ảnh camp tập luyện ở Flagstaff, Font Romeu hay Bogotá trước một giải lớn. Altitude training đã trở thành một phần "mặc định" trong tủ đồ của giới elite — nhưng liệu nó có thực sự hiệu quả như niềm tin phổ biến, hay phần lớn là hiệu ứng tâm lý và thói quen bắt chước lẫn nhau? Câu trả lời, dựa trên các nghiên cứu khoa học hiện có, phức tạp hơn nhiều so với những gì các quảng cáo mặt nạ oxy trên mạng xã hội muốn bạn tin.
Cơ chế sinh lý: điều gì thực sự xảy ra trong cơ thể khi lên độ cao
Mô hình phổ biến nhất trong khoa học thể thao hiện nay là Live High Train Low (LHTL) — vận động viên sống ở độ cao khoảng 1250-3000m nhưng vẫn tập luyện ở vùng thấp hơn (0-1200m) để không làm giảm chất lượng buổi tập. Theo bài tổng quan của Bonato, Goodman và Lathlean (2023) đăng trên Current Research in Physiology, cơ chế chính đằng sau lợi ích của LHTL là: tình trạng thiếu oxy (hypoxia) ở độ cao kích thích cơ thể tăng sản xuất erythropoietin (EPO), từ đó tăng tổng khối lượng hemoglobin (tHbmass) — chỉ số phản ánh khả năng vận chuyển oxy của máu. Cơ chế phi huyết học, như tăng khả năng đệm axit của cơ hoặc tăng hoạt động men glycolytic, cũng được đề cập nhưng theo nhóm tác giả này, bằng chứng cho các cơ chế này còn yếu hơn nhiều so với cơ chế huyết học.
Về mặt số liệu, bài tổng quan này ghi nhận LHTL có thể tạo ra cải thiện hiệu suất trong khoảng 0.3% đến 7.7% — một biên độ rất rộng, phản ánh sự khác biệt lớn giữa các nghiên cứu. "Liều" hypoxic phổ biến trong các nghiên cứu LHTL được đo bằng đơn vị kết hợp độ cao và thời gian phơi nhiễm (km.h), với mức trung bình khoảng 578-687 km.h (tương ứng độ cao trung bình ~2976m, thời gian phơi nhiễm trung bình ~211 giờ). Nhóm tác giả đề xuất ngưỡng khoảng 500 km.h là mức cần thiết để tạo ra thay đổi đo được ở tHbmass.
Điều quan trọng cần nói rõ: cơ chế này KHÔNG xảy ra đồng nhất ở mọi người. Chính bảng dữ liệu trong bài tổng quan của Bonato và đồng nghiệp cho thấy không phải nghiên cứu nào cũng ghi nhận tăng tHbmass — ví dụ nghiên cứu của Ashenden (1999) trên các tay đua xe đạp elite ở độ cao 2650-3000m báo cáo "không có thay đổi" về tHbmass, trong khi các nghiên cứu của Basset (2006) và Bonetti (2006/2009) lại ghi nhận sự tăng lên. Van Cutsem và Pattyn (2022), trong bài viết trên Frontiers in Psychology, cung cấp một khung lý giải chung cho hiện tượng đáp ứng không đồng nhất này (dù không phân tích trực tiếp trường hợp cụ thể của Ashenden so với Basset/Bonetti): đáp ứng với altitude training phụ thuộc vào nhiều yếu tố cá nhân — tình trạng sắt trong cơ thể, liều độ cao cụ thể, mức hemoglobin mass sẵn có trước khi can thiệp, tải trọng tập luyện, và đặc biệt là chất lượng phục hồi — trong đó chất lượng ngủ thường bị ảnh hưởng tiêu cực bởi tình trạng thiếu oxy, kéo theo ảnh hưởng dây chuyền đến khả năng phục hồi tổng thể.
Nói cách khác: cơ chế sinh lý nền tảng (thiếu oxy → tăng EPO → tăng hemoglobin mass → tăng vận chuyển oxy) đã được xác lập tương đối vững bởi nhiều nghiên cứu gốc, nhưng mức độ và tính phổ quát của đáp ứng này ở từng cá nhân lại rất khác nhau — và đây chính là điểm mở đầu cho một tranh cãi lớn hơn trong giới khoa học.
Tranh cãi chưa có lời giải: liệu vận động viên elite có thực sự hưởng lợi?
Đây là phần mà nhiều bài viết phổ thông về altitude training thường bỏ qua, nhưng lại là điểm quan trọng nhất nếu bạn muốn hiểu đúng và đủ sâu về chủ đề này: giới khoa học thể thao hàng đầu KHÔNG đồng thuận về việc vận động viên elite có thực sự hưởng lợi từ altitude training hay không.
Năm 2012, Carsten Lundby và các đồng nghiệp — những nhà sinh lý học hàng đầu về hypoxia — công bố một bài phê bình trên British Journal of Sports Medicine, đặt câu hỏi liệu bằng chứng khoa học hiện có đã đủ nghiêm ngặt để khẳng định altitude training cải thiện hiệu suất ở VĐV elite hay chưa. Theo cách các nguồn khác trích dẫn lại quan điểm này (bài gốc của Lundby không thể truy cập trực tiếp do bị chặn bot khi thu thập cho hồ sơ này, nên thông tin dưới đây đến từ trích dẫn gián tiếp qua bài của Van Cutsem và Pattyn 2022), nhóm Lundby cho rằng thiếu các thiết kế nghiên cứu đạt chuẩn vàng (double-blind, placebo-controlled) để kết luận chắc chắn về hiệu quả, và đưa ra một giả thuyết đáng chú ý: vận động viên không chuyên có "biên độ tăng trưởng" hemoglobin mass lớn hơn, nên có khả năng hưởng lợi nhiều hơn so với VĐV elite — vốn đã có hemoglobin mass cao sẵn từ trước, khiến "khoảng trống" để cải thiện thêm bị hạn chế.
Giả thuyết này không đứng yên. Theo Van Cutsem và Pattyn (2022), nhóm nghiên cứu của Millet et al. (2019) đã trực tiếp phản bác quan điểm của Lundby. Bằng cách phân tích lại các dữ liệu LHTL hiện có — đo bằng phương pháp CO-rebreathing với sai số đo dưới khoảng 2% — Millet và đồng nghiệp kết luận rằng mức hemoglobin mass ban đầu (trước khi can thiệp) không quan trọng như Lundby giả định, nghĩa là VĐV elite hoàn toàn có thể tăng hemoglobin mass tương tự như VĐV không chuyên. Nhưng câu chuyện không dừng ở đó: các nghiên cứu sau này của Bejder (2017), Robach (2018) và Racinais (2021) lại được ghi nhận là ủng hộ trở lại quan điểm phê bình ban đầu của Lundby.
Bài viết của Van Cutsem và Pattyn kết luận thẳng: "cuộc tranh luận về tính hữu dụng của altitude training ở vận động viên elite vẫn đang tiếp diễn" — tính đến thời điểm bài được công bố năm 2022. Đây không phải là một hiểu lầm của công chúng cần được "đính chính" bởi khoa học — đây là một điểm mà chính các nhà khoa học đầu ngành cũng chưa thống nhất được với nhau. Nếu bạn là một runner elite đang cân nhắc đầu tư thời gian và tiền bạc cho một camp altitude training, mức độ chắc chắn khoa học ở đây thực sự chỉ ở mức trung bình-thấp, dù bằng chứng có vẻ nghiêng nhiều hơn về việc VĐV không chuyên/nghiệp dư sẽ hưởng lợi rõ ràng hơn.
Ứng dụng thực tế: bạn sống ở mực nước biển, chuẩn bị giải đấu ở độ cao thì nên làm gì?
Với phần lớn runner trail sống ở vùng thấp (như hầu hết chúng ta ở Việt Nam), câu hỏi thực tế hơn nhiều so với tranh cãi học thuật ở trên là: chuẩn bị cho một giải đấu ở độ cao lớn thì nên làm gì?
Theo Cliff Pittman, huấn luyện viên ultrarunning của CTS (Carmichael Training Systems), viết trên trainright.com, chiến lược thực dụng gồm bốn bước: ưu tiên xây nền thể lực tổng thể trước khi nghĩ đến các "gadget" hỗ trợ altitude; lên kế hoạch thời điểm đến độ cao một cách hợp lý; hiểu rõ tác động sinh lý của độ cao lên hiệu suất; và học cách quản lý cường độ nỗ lực khi thi đấu ở độ cao.
Về số liệu cụ thể, Pittman ghi nhận VO2max có thể giảm khoảng 10% ngay ở độ cao 6.000 feet (khoảng 1.800m), và tiếp tục giảm khi lên cao hơn. Với các giải như Leadville 100 (khởi động ở trên 10.000ft, tương đương hơn 3.000m), có hai chiến lược về thời điểm đến nơi được khuyến nghị: hoặc đến trước 24-36 giờ để thi đấu trước khi tác động tiêu cực của độ cao "kịp ngấm" vào cơ thể, hoặc đến trước 10 ngày đến 3 tuần để có thời gian thích nghi thực sự. Vùng thời gian giữa hai lựa chọn này — khoảng 4-7 ngày — được Pittman gọi là "vùng khó chịu nhất": cơ thể mệt mỏi, mất ngủ, mất nước, nhưng chưa có đủ thời gian để thích nghi thật sự.
Một chi tiết quan trọng cần lưu ý: theo khuyến nghị chung mà Pittman trích dẫn, khi ngủ ở độ cao trên khoảng 9.000ft, không nên tăng độ cao nơi ngủ quá 1.600ft mỗi ngày, và cần cộng thêm khoảng một ngày thích nghi cho mỗi 1.000m (khoảng 3.300ft) độ cao tăng thêm. Đáng chú ý, Pittman cũng nói rõ rằng một camp altitude ngắn kéo dài 3-5 ngày, thực hiện 5-8 tuần trước giải, KHÔNG đủ dài để tăng khả năng vận chuyển oxy của máu — nhưng vẫn có giá trị riêng, đó là giúp vận động viên học cách pacing và làm quen với cảm giác gắng sức ở độ cao, một trải nghiệm khó có thể tái tạo ở mực nước biển.
Điều này khớp với khảo sát của Turner và đồng nghiệp (2019) được Van Cutsem và Pattyn (2022) trích dẫn lại: trên 39 vận động viên chạy bộ elite của Anh trước Olympic 2012, 98% VĐV và 95% ban huấn luyện cho biết đã sử dụng hoặc khuyến nghị altitude/hypoxic training, với 75% VĐV tin rằng đây là yếu tố "rất quan trọng". Camp phổ biến nhất trong khảo sát này kéo dài 3-4 tuần ở độ cao 1500-2500m — đủ dài để hướng tới thích nghi sinh lý thật, không chỉ là làm quen cảm giác.
Hiểu lầm phổ biến: mặt nạ tập luyện và các phương pháp DIY có thực sự hiệu quả?
Nếu có một điều mà hồ sơ nghiên cứu này thể hiện sự đồng thuận rõ ràng nhất, đó là: mặt nạ tập luyện độ cao (altitude training mask) — loại sản phẩm hạn chế luồng khí hít vào, được bán phổ biến trên thị trường — không tạo ra hiệu ứng altitude training thật.
Theo Jim Rutberg, huấn luyện viên CTS, viết trên trainright.com, sai lầm cơ bản của các loại mặt nạ này nằm ở chỗ chúng chỉ hạn chế LƯỢNG khí bạn hít vào (tương tự như thở qua một ống hẹp), chứ không thay đổi thành phần hay áp suất riêng phần của oxy trong không khí — đây là yếu tố quyết định thực sự của tình trạng hypoxia ở độ cao thật. Rutberg chỉ ra bốn vấn đề cụ thể: thứ nhất, việc hạn chế hô hấp làm giảm khả năng cung cấp oxy cho cơ đang hoạt động, từ đó làm giảm khối lượng công việc luyện tập thực tế và giảm kích thích tập luyện — nói cách khác, mặt nạ khiến buổi tập của bạn TỆ HƠN chứ không phải tốt hơn. Thứ hai, việc tăng cường sức mạnh cơ hô hấp (cơ hoành, cơ liên sườn) không giải quyết được vấn đề, vì cơ hô hấp không phải là yếu tố hạn chế lượng oxy đi vào cơ thể mỗi phút. Thứ ba, một chi tiết khá thú vị: ngay cả những vận động viên sống ở độ cao thật cũng không chủ động tập ở độ cao cao hơn nơi họ sống — ngược lại, họ thường tận dụng việc đi xuống thấp hơn để tập với nhiều oxy hơn, đúng theo nguyên lý của mô hình LHTL đã nói ở phần đầu bài. Thứ tư, thời gian phơi nhiễm trong một buổi tập đeo mặt nạ là quá ngắn để tạo ra thích nghi sinh lý thật — khái niệm "living high" trong khoa học đề cập đến lượng thời gian phơi nhiễm liên tục kéo dài, không phải chỉ trong lúc tập luyện.
Với các phương pháp DIY khác như lều hypoxic (normobaric hypoxic tent, thực sự làm giảm nồng độ oxy trong không khí chứ không chỉ hạn chế luồng thở) hoặc tập nín thở, hồ sơ nghiên cứu này chưa có đủ dữ liệu chất lượng cao để đưa ra kết luận chắc chắn. Có một nguồn độ tin cậy thấp được ghi nhận trong quá trình khảo sát ban đầu cho rằng một số nghiên cứu về lều hypoxic dạng thực địa cho thấy ít hoặc không có lợi ích hiệu suất đo được rõ ràng, nhưng thông tin này chưa được kiểm chứng đầy đủ và cần thêm các nghiên cứu RCT trực tiếp để khẳng định.
Nói ngắn gọn: nếu bạn đang cân nhắc mua một chiếc mặt nạ altitude training để tập ở nhà, bằng chứng hiện có cho thấy khả năng cao đó là tiền lãng phí — nó không thay thế được việc phơi nhiễm độ cao thật, và tệ hơn, có thể còn làm giảm chất lượng buổi tập của bạn.
Kết luận: nên hiểu về altitude training như thế nào?
Tổng hợp lại toàn bộ bằng chứng, có ba tầng mức độ chắc chắn khác nhau cần phân biệt rõ. Ở tầng chắc chắn cao: cơ chế sinh lý cơ bản (thiếu oxy kích thích tăng EPO và hemoglobin mass) đã được xác lập tương đối vững, và việc mặt nạ tập luyện không tạo ra hiệu ứng altitude training thật cũng là điều gần như đồng thuận trong các nguồn thu thập được. Ở tầng chắc chắn trung bình: các khuyến nghị thực hành về thời điểm đến độ cao (24-36 giờ hoặc 10 ngày-3 tuần trước giải, tránh vùng 4-7 ngày) dựa trên kinh nghiệm huấn luyện thực chiến nhất quán với sinh lý học đã biết, dù chưa có nhiều RCT trực tiếp trên chạy trail để kiểm chứng riêng cho môn này. Ở tầng chưa có đồng thuận: việc vận động viên elite có thực sự hưởng lợi từ altitude training như VĐV không chuyên hay không vẫn là một cuộc tranh luận mở giữa các nhà khoa học đầu ngành, chưa có lời giải dứt điểm.
Nếu bạn là một runner trail sống ở mực nước biển và không thuộc nhóm elite đỉnh cao, bằng chứng hiện có nghiêng về khả năng bạn có "biên độ" để hưởng lợi từ phơi nhiễm độ cao thật (không phải mặt nạ) nếu chuẩn bị đúng cách và đủ thời gian. Nhưng đừng kỳ vọng một giải pháp thần kỳ hay chắc chắn tuyệt đối — ngay cả các nhà khoa học hàng đầu về hypoxia cũng còn đang tranh luận với nhau về mức độ hiệu quả thực sự của phương pháp này.
Nguồn tham khảo
- Bonato, M., Goodman, C., & Lathlean, T. (2023). Physiological and performance effects of live high train low altitude training for elite endurance athletes: A narrative review. Current Research in Physiology. https://pmc.ncbi.nlm.nih.gov/articles/PMC10724230/
- Van Cutsem, J., & Pattyn, N. (2022). Primum non nocere; It's time to consider altitude training as the medical intervention it actually is! Frontiers in Psychology. https://pmc.ncbi.nlm.nih.gov/articles/PMC9792969/
- Lundby, C., Millet, G. P., Calbet, J. A., Bärtsch, P., & Subudhi, A. W. (2012). Does 'altitude training' increase exercise performance in elite athletes? British Journal of Sports Medicine. https://bjsm.bmj.com/content/46/11/792
- Pittman, C. How to Train for an Ultramarathon at Altitude When You Live at Sea Level. trainright.com. https://trainright.com/train-at-sea-level-for-high-altitude-ultramarathon/
- Rutberg, J. Do Altitude Training Masks Work for Endurance Athletes? trainright.com. https://trainright.com/do-altitude-training-masks-work-for-endurance-athletes/
